Lời Tự Thú Của Ông Bố Tuyệt Vời Nhất Thế Giới

NGÀY 1
Hôm nay chúng tôi đưa con gái Alice Bee kháu khỉnh từ bệnh viện về nhà. Tôi vẫn không thể tin là con bé lại hoàn hảo đến thế – tuyệt đối đáng yêu và bé tí xíu.

Con bé gần như chẳng làm gì nhiều nhặn – chủ yếu là dành thời gian ngủ thin thít và ngoan ngoãn, chỉ thỉnh thoảng tỉnh dậy để rúc vào ti mẹ Jen. Cho tới giờ, tôi cảm thấy trách nhiệm làm cha mới mẻ này vẫn như một cơn gió dịu dàng và tôi sẵn sàng sống xứng đáng với biệt danh in trên cốc cà phê mà Jen đưa cho tôi sáng nay: WORLD’S BEST FATHER (ông bố tuyệt vời nhất thế giới).

NGÀY 66
Thì ra, làm cha không hề dễ dàng và hấp dẫn như xem trên ti vi. Chín tuần vừa qua, kể từ khi Alice Bee về nhà, là một chuỗi tằng tằng những khóc lóc, đi tè, đi ị suốt ngày suốt đêm, phá tan tành thói quen sinh hoạt hàng ngày của tôi.

Nhu cầu được chú ý liên tục của Alice Bee cũng cản trở cả việc bổ sung đồ thực phẩm cho tử tế, nghĩa là sáng nay chúng tôi đã hết sạch kem pha cà phê. May mắn cho tôi, khi kiểm tra phía sau tủ lạnh, tôi phát hiện ra một bình sữa dự trữ mà chắc là Jen đã chuẩn bị cho Alice Bee. Tôi sẽ phải hỏi xem cô ấy mua mấy thứ này ở đâu mới được – hơi ngọt và đặc hơn sữa thường một chút, nhưng pha với cà phê thì ngon tuyệt trần.

NGÀY 199
Đã vài tháng trôi qua kể từ bài viết gần đây nhất, tôi hạnh phúc thông báo rằng mọi việc trong gia đình tôi đã được cải thiện tốt. Tôi đã trở lại với thói quen hàng ngày xem trang thể thao và uống cà phê, còn mấy chai sữa đặc biệt mà Jen để dành cho Alice Bee đã thay thế hẳn cho loại kem bình thường tôi vẫn dùng.

Nhưng tin tuyệt nhất là Alice Bee giờ đã có thể tự chơi trong khi Jen vắng nhà. Để tôn vinh sự độc lập mới mẻ này, tôi đã đồng ý để Alice Bee mua một mớ nhỏ pháo hoa phù hợp với lứa tuổi (tôi đồng ý để dành tên lửa chai và pháo đùng tới sinh nhật ba tuổi của con bé).

NGÀY 211
Jen đi công tác xa một tuần để thực hiện nhiệm vụ trong quân đội. Cô ấy tuyên bố đã thông báo với tôi chuyện này vài lần rồi, nhưng cô nàng cũng có thói quen cố tình nói những chuyện thế này vào lúc tôi đang đọc tin thể thao, thế nên tôi thỉnh thoảng/thường xuyên quên mất cô ấy đã nói gì với mình.

Jen không chỉ để tôi lại một mình với Alice nguyên một tuần, cô ấy còn lơ đễnh không để lại chỉ dẫn rõ ràng về việc cho con ăn cái gì hay như thế nào. Và để vấn đề trở nên tệ hơn, cơn “xì trét” của tôi vọt lên cao đến mức tôi buộc phải tăng đáng kể lượng cà phê mình uống, nghĩa là hai bố con đã dùng hết sạch mấy bình sữa đặc biệt của Alice Bee ngay trong ngày đầu tiên.

Hình như tôi nhớ mấy tuần trước Jen có nói gì đó về việc Alice Bee bắt đầu ăn thô. Tôi nghĩ không gì mang đến một khởi đầu cứng cáp cho ngày mới hơn một bữa sáng tưng bừng với bít tết và trứng. Cuối cùng, Alice Bee chỉ ăn mỗi khoai tây, bởi vì hóa ra là Bà Mẹ Tuyệt Vời Nhất Thế Giới chưa dạy cho con bé cách dùng dao và dĩa.

NGÀY 226
Đến hôm nay, hai bố con ở với nhau được sáu ngày nhưng sáng nay tôi nhận thấy Alice Bee hơi nhếch nhác hơn so với khi Jen chăm sóc con bé.

Đầu tuần, tôi đã hoàn thiện một kỹ thuật mà tôi chắc chắn sẽ cách mạng hóa việc thay tã – chỉ đơn giản bằng cách thêm một cái tã mới trên cái cũ mỗi sáng, tôi đã xoay xở để giữ cho tay mình khỏi dính phân mấy ngày liền. Tuy nhiên, giờ tôi cũng bắt đầu nghi ngờ là mình chỉ đang kéo dài cái điều không thể tránh được thôi.

Vì Jen cũng quên luôn cả việc để lại chỉ dẫn cho tôi chính xác cách tắm cho con, tôi phải tự mình tìm hiểu. Tôi lờ mờ nhớ đã đọc ở đâu đó rằng trẻ con không được an toàn trong khoảng 5 cm nước, thế thì hiển nhiên là không sử dụng bồn tắm được rồi. May thay, tôi nhớ là máy rửa bát của chúng tôi có một chức năng gọi là “chu trình mềm nhẹ”, có vẻ như hoàn toàn phù hợp cho người có làn da mềm mại như Alice. Bỏ hết đồ trên người con bé đến tận cái tã cuối cùng, tôi loay hoay tắm cho con bé sạch sẽ thơm tho vừa kịp trước khi Jen trở về.

Sưu tầm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *