Mồ hôi thấm áo

Ca mổ thành công, bệnh nhân chỉ biết và nhớ ơn bác sĩ đã cứu sống họ qua cơn bệnh thập tử nhất sinh… Mấy khi người bệnh nhớ đến công lao người điều dưỡng – người giúp việc không thể thiếu của bác sĩ – trong việc điều trị và cứu sống mình.

Điều dưỡng Hồ Văn Chính chăm sóc, hướng dẫn tập thở cho một bệnh nhân bị ung thư di căn – Ảnh: L.TH.H.

Nói đến điều dưỡng trưởng Hồ Văn Chính và điều dưỡng viên Nguyễn Văn Hồng của khoa phẫu thuật hồi sức, bác sĩ Trần Thanh Mỹ – giám đốc Bệnh viện Chấn thương chỉnh hình TP.HCM – cho rằng: “Hai anh ấy không chỉ là những điều dưỡng điển hình của bệnh viện mà còn của cả ngành điều dưỡng VN”.

Dành hết thời gian cho người bệnh

Một ngày tháng 2-2011, tôi đến thăm phòng hồi sức – săn sóc đặc biệt (thuộc khoa phẫu thuật hồi sức). Lúc này anh Hồ Văn Chính đang hướng dẫn một điều dưỡng chăm sóc bệnh nhân. Anh kiểm tra ống dẫn lưu màng phổi cho một bệnh nhân gầy gò, bị ung thư đã di căn vào xương, phổi.

Anh Chính giải thích với người bệnh: “Khi đặt cái ống này, mỗi khi anh thở sẽ đau. Nhưng anh phải cố gắng thở nhé. Nếu anh không thở, phổi của anh sẽ xẹp. Rồi một ngày nào đó nó sẽ không nở được nữa và anh phải thở máy. Nếu anh không cố gắng thở sẽ không rút bỏ được ống dẫn lưu này. Cái ống sẽ nằm hoài trong đó. Đầu tiên nó là bạn anh, một ngày nào đó nó sẽ không còn là bạn mà là vật trở ngại trong việc điều trị của anh”. Sau khi nói xong với giọng ân cần, chia sẻ, anh Chính hướng dẫn bệnh nhân tập thở.

Xong bệnh nhân này, anh quay sang chăm sóc một bệnh nhân khác bị tai nạn giao thông gãy hở xương, đứt động mạch cổ chân phải, mới được bác sĩ phẫu thuật xong. Anh khom lưng dùng tay xoa bụng bệnh nhân vừa rủ rỉ chuyện trò cho bệnh nhân này quên đau. Sự an ủi của anh Chính khiến gương mặt tái xanh của bệnh nhân cố nở nụ cười.

Năm nay 45 tuổi nhưng anh Chính vẫn còn độc thân. Anh cho biết 23 năm gắn bó với công việc điều dưỡng ở Bệnh viện phụ sản Từ Dũ và Bệnh viện Chấn thương chỉnh hình TP, anh miệt mài làm việc nên không đủ thời gian để nghĩ đến chuyện lập gia đình. Chịu khó học hỏi mỗi ngày một chút để tích lũy kiến thức phục vụ người bệnh, anh đã trở thành điều dưỡng giỏi nên được bệnh viện bổ nhiệm làm điều dưỡng trưởng phòng hồi sức và săn sóc đặc biệt từ năm 2000.

Điều dưỡng Nguyễn Văn Hồng (trái) chăm sóc vết thương cho bệnh nhân bị tai nạn giao thông – Ảnh: L.TH.H.

Người đảng viên gương mẫu

An tâm

Bác sĩ Trần Thanh Mỹ cho biết phòng hồi sức và săn sóc đặc biệt là nơi tiếp nhận bệnh nhân vừa được mổ đưa ra hậu phẫu và bệnh cực kỳ nặng. Các anh đã góp phần cứu sống nhiều bệnh nhân nặng, hiểm nghèo. “Là giám đốc, khi trao cho họ vào vị trí xung kích mà họ làm việc xả thân, không ngại dơ bẩn, cực nhọc, tôi rất an tâm” – bác sĩ Mỹ nói.

Trong khi đó, điều dưỡng viên Nguyễn Văn Hồng, 32 tuổi, làm việc dưới quyền của anh Chính, là một trong số rất ít điều dưỡng là đảng viên trẻ, có chuyên môn giỏi của Bệnh viện Chấn thương chỉnh hình TP với thâm niên 11 năm tại phòng săn sóc đặc biệt.

Anh Hồng thổ lộ người điều dưỡng phải là người mẹ hiền luôn túc trực bên cạnh người bệnh để chăm sóc từ miếng ăn, giấc ngủ, cho đến việc vệ sinh cá nhân và phải biết cùng vỗ về, chia sẻ, an ủi họ. Ở góc độ chuyên môn, điều dưỡng luôn xem mình là người hỗ trợ bác sĩ để giúp điều trị một ca bệnh thành công.

Khi nhận y lệnh của bác sĩ, điều dưỡng phải cố gắng thực hiện cho đúng, nghiêm túc, không được phép làm việc theo kiểu “trả nợ quỷ thần” trọn tám giờ rồi phủi tay về nhà. Anh Hồng chỉ biết làm hết trách nhiệm của người điều dưỡng để giúp bệnh nhân nhanh chóng bình phục.

Niềm vui lớn nhất của anh Hồng là khi nhận được điện thoại hỏi thăm sức khỏe của bệnh nhân cũ. Mới tết vừa rồi anh nhận được tin nhắn chúc tết của một bệnh nhân tên Cường ở Thừa Thiên – Huế. Anh Cường bị vẹo cột sống nặng, sau mổ bị biến chứng suy hô hấp phải nằm năm tháng ở phòng săn sóc đặc biệt và anh Hồng được phân công chăm sóc bệnh nhân này. Hơn 10 năm làm điều dưỡng, anh chưa gặp ca bệnh nào đặc biệt như anh Cường.

Bệnh nhân nhiều lần thập tử nhất sinh, thở máy rồi hồi phục, rồi lại trở nặng phải thở máy. Từ bác sĩ đến người nhà đều nghĩ anh Cường không qua khỏi, nhưng nhờ sự giúp đỡ của các y bác sĩ, trong đó có một phần công sức của anh Hồng, bệnh nhân này  đã vượt qua được cái chết.

“Nếu tôi biết viết văn, tôi sẽ viết một bài về tấm lòng nhân hậu của anh Hồng đưa lên mạng cho nhiều người cùng biết” – qua điện thoại, anh Đỗ Quốc Cường đã nói với chúng tôi như vậy.

Trước khi xuất viện, không biết làm gì để bày tỏ lòng biết ơn với anh Hồng nên anh Cường chuẩn bị phong bì để bồi dưỡng. Thế nhưng anh Hồng dứt khoát không nhận.

Làm không vì tiền

Đối với anh Chính, dù bệnh nhân nghèo hay khá giả anh đều một lòng chăm sóc như nhau. Anh Chính tâm sự: “Lương điều dưỡng dù ít nhưng vẫn hơn nhiều người nghèo. Người nghèo hơn tôi vẫn sống được, tại sao tôi lại không sống được? Nếu nhận tiền của bệnh nhân, tôi không còn là tôi, là thầy thuốc nữa. Chỉ đơn giản vậy thôi”. Anh nói phải xem việc phục vụ bệnh nhân là cái nghề “mồ hôi thấm áo”.

Còn anh Hồng cho biết cũng rất tủi thân khi phải nghe bệnh nhân than phiền về thái độ thiếu tận tâm, vòi tiền của một vài điều dưỡng nào đó. Anh đau lòng khi thấy trong mắt bệnh nhân bây giờ điều dưỡng viên là những người chỉ biết nạt nộ, làm khó bệnh nhân. Có lo lót tiền thì được chăm sóc tử tế, còn không thì bị bỏ rơi.

Tuy buồn nhưng anh Hồng cảm thấy người bệnh trách đúng vì thực tế điều này vẫn xảy ra… Riêng anh, dù hoàn cảnh gia đình rất khó khăn, cha mẹ mất sớm, con còn nhỏ, vợ làm giáo viên, ngày ngày đi hơn 23 cây số từ căn nhà tình thương do bệnh viện xây tặng ở Bình Chánh đến bệnh viện làm việc, anh vẫn không cho phép mình nhận tiền bồi dưỡng của bất cứ ai chỉ vì: “Bệnh nhân đã khổ lắm rồi, mình không giúp được gì sao lại nhận tiền của họ?”.

LÊ THANH HÀ (tuoitre.vn)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *